Bài đăng

CÕI RIÊNG

Hình ảnh
  Cõi Riêng Em. Cõi Riêng Tôi Giọt sương mai, ánh trăng lơi. Dòng mưa đêm nắng bên hiên, là nơi riêng bóng tôi buồn   Trên môi hôn nụ nồng nàn, trong tim son tình dịu dàng Riêng yêu thương ngỡ phôi phai Riêng cơn đau ngỡ nguôi ngoai Mà sao nhớ nhung còn đầy   Chìm lắng cõi riêng tây Ngày tháng vẫn trôi bay Chợt đến phút quên nhau, từng nỗi nhớ xôn xao Hằn lên trong vết tình đau   Cõi Riêng Em. Cõi Riêng Tôi Từ yêu nhau đến chia phôi Tình mong manh vẫn khôn nguôi Dường như yêu suốt một đời   * Cõi Riêng Anh ... Cõi Riêng Tôi ... Tôi thích viết hoa cả từ Cõi Riêng và đại từ xưng hô ... Vì sao nhỉ? Có lẽ do Cõi Riêng ấy rất riêng và chỉ một – chỉ một mà thôi! Tôi bâng khuâng hoài khi ở trong Cõi Riêng ấy; không phải chỉ để cố gắng hiểu hơn, thương hơn một vạt nắng chiều hoang hoải, mà tôi chính là TÔI, bỗng như thấy bóng dáng mình ở trong ấy – tình cờ không hẹn trước... Cõi Riêng ấy là nơi tôi chìm trong giọt sương ...

M Ở C Ử A N H Ì N T H Ơ

Hình ảnh
  M Ở   C Ử A   N H Ì N   T H Ơ   Một ngày, một ngày bình yên sau bao ngày giông bão. Tôi lạc vào vườn của Nhà Thơ Trần Vấn Lệ, một khu vườn Cổ tích - vườn cổ tích dành cho người lớn, chỉ còn sót lại chút nắng cuối ngày và chiều lên mênh mang sương khói … Lặng lẽ với thơ của anh, từ những bài có cấu trúc chặt chẽ, giàu tính nhạc đến những bài nhẹ nhàng như văn xuôi, tôi luôn tưởng tượng mình đang ngồi đối diện và lắng nghe anh kể, anh tỉ tê về tình yêu, mưa nắng, trăng sao và đặc biệt là về Đà Lạt, về Quê Hương yêu dấu … Thơ anh nhẹ nhàng như hơi thở đều đều phả ra từ trái tim ấm nóng. Trái tim cứ như đập hụt đi một nhịp khi nhắc tới Quê Hương. Trái tim còn nồng nàn trong ánh chiều vời vợi …   Thơ anh v ời vợi những niềm thương. Hình ảnh người mẹ Việt Nam tảo tần, lúc nào cũng thương con dù đang ở đâu và làm gì: “Thế là biêng biếc xanh / thế là hun hút trắng!  Bà Mẹ quê gánh nặng, gì trong gánh, nói đi?.../ Cảm ơn bạn!  Tình Quê!...

LỜI RU BUỒN

Hình ảnh
  Anh hát cho tôi nghe câu ru dành cho cô con gái xinh đã lớn “À ơi … Cái cò, cái vạc, cái nông …”   Câu ca dao tôi thuộc nằm lòng Mẹ ru tôi tôi ru con tôi năm tháng chất chồng sao cứ đau đáu buồn theo câu ru cũ   “À ơi …” Lời hát ru vang lên giữa đêm Thu cao nguyên mưa buồn, tôi nghiêng tai tư lự nghe cả tiếng “con dế buồn tự tử” (*) thấy chân mình tiễn đưa linh hồn cả bầy sẻ nhỏ Cái cò bay đâu giấu cả nỗi đau dài   “À ơi…” Khúc hát ru gầy buồn hoang hoải bay vào thinh không, tôi mím môi ngần ngại thả mái hiên người chút tình ngày thơ dại líu ríu lối quen mòn đôi dép cũ Một chiếc rời xa lạc mất tình đầu   “À ơi …”   Về đâu Câu ru xưa Về đâu Trong mưa thưa …                                                               Nguyễn Thiên Nga   (*)...