CÕI RIÊNG

Cõi Riêng Em. Cõi Riêng Tôi Giọt sương mai, ánh trăng lơi. Dòng mưa đêm nắng bên hiên, là nơi riêng bóng tôi buồn Trên môi hôn nụ nồng nàn, trong tim son tình dịu dàng Riêng yêu thương ngỡ phôi phai Riêng cơn đau ngỡ nguôi ngoai Mà sao nhớ nhung còn đầy Chìm lắng cõi riêng tây Ngày tháng vẫn trôi bay Chợt đến phút quên nhau, từng nỗi nhớ xôn xao Hằn lên trong vết tình đau Cõi Riêng Em. Cõi Riêng Tôi Từ yêu nhau đến chia phôi Tình mong manh vẫn khôn nguôi Dường như yêu suốt một đời * Cõi Riêng Anh ... Cõi Riêng Tôi ... Tôi thích viết hoa cả từ Cõi Riêng và đại từ xưng hô ... Vì sao nhỉ? Có lẽ do Cõi Riêng ấy rất riêng và chỉ một – chỉ một mà thôi! Tôi bâng khuâng hoài khi ở trong Cõi Riêng ấy; không phải chỉ để cố gắng hiểu hơn, thương hơn một vạt nắng chiều hoang hoải, mà tôi chính là TÔI, bỗng như thấy bóng dáng mình ở trong ấy – tình cờ không hẹn trước... Cõi Riêng ấy là nơi tôi chìm trong giọt sương ...