CÕI RIÊNG
Cõi
Riêng Em. Cõi Riêng Tôi
Giọt
sương mai, ánh trăng lơi.
Dòng
mưa đêm nắng bên hiên, là nơi riêng bóng tôi buồn
Trên
môi hôn nụ nồng nàn, trong tim son tình dịu dàng
Riêng
yêu thương ngỡ phôi phai
Riêng
cơn đau ngỡ nguôi ngoai
Mà
sao nhớ nhung còn đầy
Chìm
lắng cõi riêng tây
Ngày
tháng vẫn trôi bay
Chợt
đến phút quên nhau, từng nỗi nhớ xôn xao
Hằn
lên trong vết tình đau
Cõi
Riêng Em. Cõi Riêng Tôi
Từ
yêu nhau đến chia phôi
Tình
mong manh vẫn khôn nguôi
Dường
như yêu suốt một đời
*
Cõi Riêng Anh ...
Cõi Riêng Tôi ...
Tôi thích viết hoa cả từ Cõi Riêng và đại
từ xưng hô ...
Vì sao nhỉ? Có lẽ do Cõi Riêng ấy rất
riêng và chỉ một – chỉ một mà thôi!
Tôi bâng khuâng hoài khi ở trong Cõi Riêng
ấy; không phải chỉ để cố gắng hiểu hơn, thương hơn một vạt nắng chiều hoang hoải,
mà tôi chính là TÔI, bỗng như thấy bóng dáng mình ở trong ấy – tình cờ không hẹn
trước...
Cõi Riêng ấy là nơi tôi chìm trong giọt sương mai hay ánh trăng lơi, soi bóng
tôi ngồi buồn đếm tiếng thời gian trôi, trôi thật chậm.
Cõi
Riêng Anh. Cõi Riêng Tôi
Giọt
sương mai, ánh trăng lơi.
Dòng
mưa đêm nắng bên hiên
là
nơi riêng bóng tôi buồn
Những hình ảnh vừa song song vừa đối lập
nhau ngay cả mình cũng nghe là lạ!
Khoảng
cách giữa bình minh và đêm tối sao thật mỏng manh. Ngỡ xa nhưng thật gần. Ngỡ
mông lung nhưng hiện hữu... Có lẽ hình ảnh giọt sương mai trong trẻo, hồn nhiên
và cả cái ánh trăng lơi mơ màng kia đi vào Cõi Riêng mình quá tinh tế.
Cả
cái nhõng nhẽo bất chợt của nắng - mưa cũng thế, cứ lững thững tản bộ vào Cõi
Riêng một cách êm ái nhẹ nhàng... Bỗng nhiên tôi liên tưởng đến “Tháng Sáu Trời
Mưa” do nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ thơ của thi sĩ Nguyên Sa. Không ngẫu nhiên mà
nét lãng mạn là sợi dây kết nối vô hình giữa hai dòng mưa đêm. TÔI hay ai cũng vậy thôi, cũng mong dòng mưa
đêm ấy kéo dài vô tận để giữ mãi dư vị ngọt ngào “trên môi hôn nụ nồng nàn, trong tim son tình dịu dàng. Để rồi rất
nhiều năm sau đó, “yêu thương ngỡ phôi phai, ... cơn đau ngỡ nguôi ngoai”,
tim ta vẫn đập hụt nhịp ngỡ ngàng “mà sao
nhớ nhung còn đầy...”, “dường như yêu
suốt một đời...”
Tình
yêu có ngôn ngữ riêng, có khoảng trời riêng của nó.
Trong
cuộc đời mỗi con người, mối tình đầu thường đẹp nhất và khó quên nhất. Tất cả giọt
sương, ánh trăng, hạt nắng, dòng mưa kia đều là những kỷ niệm hằn sâu, hun
hút trong tâm tư...
Tất
cả cô đọng lại thành Nỗi Nhớ (cũng được viết hoa). Tưởng rằng trong dòng đời
bươn chải ngược xuôi, trong bôn ba chớp bể mưa nguồn, Nỗi Nhớ ấy sẽ trôi bay
theo ngày tháng. Nhưng không, Nỗi Nhớ ấy, kỷ niệm ấy chỉ tạm lùi vào một góc nhỏ
trái tim, góc nhỏ tâm hồn, trở thành bất khả xâm phạm và là CÕI RIÊNG.
Cõi
Riêng Em
Cõi
Riêng Tôi
Cõi
Riêng ấy mãi mãi là một Cõi tịnh, bởi tịnh thì mới giúp ta tìm được lại chính
mình; giúp ta lấy lại thăng bằng khi tình yêu và cuộc sống luôn là dấu hỏi lớn,
còn cuộc đời ta nhiều khi nghiêng theo trục xoay của địa cầu chất đầy nhung nhớ
...
Cả
buổi tối nay tôi mộng mị trong Cõi Riêng ấy.
Và
chuếnh choáng say.
Say
cùng ánh trăng lơi mơ màng, với nụ hôn nồng nàn, với chút tình dịu dàng. Dĩ
nhiên, chỉ có ở trong thơ và trong mơ.
Nhận xét
Đăng nhận xét