Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2022

CHỚM THU BUỒN

Hình ảnh
  Xin chút nắng cho hồn vừa đủ ấm Trời đem mưa nên lạnh thật tình cờ Em đi về trên phố vắng chơ vơ Ngày tháng hạ mưa rêu dày lối cũ   Hanh hao gầy thu vàng vừa chớm nụ Tim run run ngơ ngẩn nhớ tình đầu Nước mắt tuôn ướt trọn một mùa Ngâu Em - Chức Nữ, cả đời đi lạc lối Em đi về, đôi bàn tay bối rối Che phím buồn                 ... thôi gõ nốt nhạc xưa Thầm hỏi  mình :  hồn  đã  lặng  hay chưa? Hay sầu vẫn  dập dềnh  trong  biển  nhớ? Em đi về, sương giăng mờ dốc phố Tóc hững hờ buông lời thề rớt lại Vai gầy thôi run, bờ môi nghi ngại Cuối thung xa thông cất tiếng ru buồn   Ven rừng xưa, cỏ lá ngủ chập chờn Đóa hoa dại trở mình khoe sắc tím Gió núi chênh chao Câu kinh tắt lịm Giáo đường xưa giờ đã vắng ai rồi Từng bước thu đang rón rén đầu hồi Tay lay khẽ mành thời gian cũ kỹ Ai đang say bao ngày buồn mộng mị Vẫn...

LẶNG LẼ

Hình ảnh
    Ta đã đi qua mùa hạ, chạm tay vào trời thu xanh biếc.  Vài chiếc lá vàng rơi rạo rực, xoay xoay trong Miền Nhớ, xoay xoay trong nỗi buồn.  Thu chơi vơi chờ bên lưng trời… Ta thôi dại dột một mình lo trở tiết. Vai gầy guộc vẫn đỡ được cả một trời thu mộng tưởng, dệt áo thơ, đan đôi cánh thiên thần bay vào miền miên viễn... Xin thắp nắng lên hàng cây để thấy yêu lắm, chờ đợi lắm một mùa thu vàng với ngàn sợi tơ trời dệt nên chiếc áo mềm xinh mộng ước. Xin làm chiếc lá vàng xoay trong gió heo may nhè nhẹ, chạm khẽ thôi vào cung đàn thời gian để nốt trầm buông không tiếng, không màu vào trái tim tôi khờ dại.   Xin nhiều tia hy vọng đẹp như ban mai thu thắp bừng trong cuộc sống tôi, cuộc sống anh, cuộc sống bạn bè đang loanh quanh mờ lối. Ừ, thì lá cứ xào xạc rơi trong rừng thu thổn thức của thi nhân. Ừ, thì gió cứ ngại ngần bay nhẹ tung hồn tôi lụa mỏng. Nước cứ ngập ngừng trôi, sợ cuốn đi kỷ niệm, cuốn đi bài thơ tình ai trao lần đầu - lần cuối... Tôi về! Một m...

HOA NẮNG

Hình ảnh
                                                     Chùm hoa nắng rơi rơi bên khung cửa, ta thẫn thờ đưa tay đón lấy áp lên tim. Tim ấm dần, lan tỏa một mùi hương dịu ngọt. Hương của nắng, của giọt sương mong manh còn sót lại cuối vườn đêm hay hương của chiều qua tím mỏng còn vương trong màu nhớ?! Mắt ta chợt nhòa, vỡ òa chùm hoa nắng nhảy nhót trên năm dòng kẻ vô hình. Nốt thăng ngơ ngẩn Nốt giáng lạc lõng buồn Ta mơ màng nhìn thấy khóa sol. Vội khóa chặt tim để giữ lại chút hơi ấm ngọt ngào vừa đượm. Khóa chặt vườn xưa đang lơi lỏng then cài. Khóa chặt nỗi buồn lặng lẽ, khóa chặt niềm nhớ chơi vơi... Vài sợi tơ trời quấn quýt thành nhiều móc đơn, móc kép; trên khuông nhạc mơ hồ chúng dìu nhau đi trong điệu Slow nhẹ nhàng đầy ảo mộng... Ta chợt mỉm cười. Xa vắng! Hoa nắng. Lấp lánh. Màu tình yêu trong vắt. Lạ lắm, hôm nay. Một ngày rất xanh! ...

THA THỨ CHO CON MẸ NHÉ!

Hình ảnh
                                Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không? Khi một ngày con ngu ngơ ngồi khóc Bài văn bỏ dở Ngôn từ chơi cút bắt Chỉ vì Con không biết tả về ba Mắt đỏ hoe Mẹ cùng khóc.   Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không? Khi đi trên phố con ngẩn ngơ Mơ chiếc đầm hồng Trưng trong tủ kính Mẹ luýnh quýnh Nhớ vội bữa gạo chiều.   Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không? Con chọn đường đi xa Để quên tình đầu nghiệt ngã Tình yêu mẹ Vô tình theo mây qua Thương con Nhiều đêm mẹ khóc...   Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không? Khi làm lễ cưới  Con không đến được nhà thờ Không nhận hồng ân từ Chúa Kito Chỉ lặng lẽ cầm hoa Hồn thầm ghi dấu thánh…   Tha thứ cho con mẹ nhé! Những lần con chưa ngoan Những ngày con mơ hoang Con mãi hoài bé dại Mẹ âu lo một đời...               ...

NỖI NHỚ

Hình ảnh
                                                                            Photo: Giang Long - Dalat                             Không chỉ tới lễ Vu Lan con mới nhớ Ba, nhớ Mẹ mới rưng rưng từng giọt nước mắt ngắn, dài mới cảm thấy lạc loài trong thế giới mông mênh, chông chênh, vắng lặng   Mỗi ngày, ngắm thẻ căn cước cũ của Ba thôi, nhớ thương và lòng con có nắng Cuộc đời cũng như bi ể n sông , làm sao không có sóng.  Sóng trong lòng rồi cũng sẽ tan thôi phải không Ba, phải không Mẹ?  câu trả lời đâu xa xôi con đã lớn khôn lên theo lời ru từ tấm bé     Ba của con, đoá Quỳnh thơm nở muộn đêm hè sau bao năm con mới cảm nhận được hương thầm ba để lại trên làn da non từ ngày bé dại...

BẤT CHỢT

Hình ảnh
                                                                                                                                                           Tranh: Đinh Cường                              Rồi một ngày tôi chợt nhận ra Tôi chỉ là chiếc lá vàng rơi khi mùa thu vừa tới , l à tia nắng yếu ớt cuối cùng khi chiều hấp hối , là con xúc xắc trong trò chơi đoán biết phận người . Rồi một ngày tôi chợt nhận ra Tôi đã lạc lối trên đường tìm về kỷ niệm . Bắt gặp bóng một người, tôi ngỡ bớt chông chênh, tôi ngỡ gặp tri kỷ. Kh...

NỖI NHỚ TÌNH CỜ

Hình ảnh
  anh nhận ra không? vẫn là em của nhiều năm trước môi vẫn thơm nụ cắn đầu đời suối tóc mềm mười bảy vẫn buông lơi hờ hững trói trái tim người lữ khách anh trở lại giữa chiều mưa lất phất phố núi buồn con dốc nhỏ nằm nghiêng quán chè xưa ... ngơ ngẩn nụ cười hiền nhớ tiếng muỗng khua ly thủy tinh lốc cốc cả tiếng mắng: sao em thật ngốc cứ ghen - hờn - giận dỗi xa xôi ... bốn mươi năm ngày ấy đâu rồi anh trở lại rồi mờ xa sương khói ...                                                         Nguyễn Thiên Nga                              (viết cho cái bóng năm mười bảy tuổi của tôi - LThT)

KHẮC KHOẢI THU...

Hình ảnh
            Thật dịu dàng, thu về với đất trời, với hồn tôi cô liêu. Thật nhẹ nhàng, thu đến vườn tôi xanh mát một buổi chiều. Thu bâng khuâng vài chiếc lá vàng đầu tiên rơi nghiêng, xoay tròn trên thảm cỏ mượt mà. Nắng rắc vài hạt nhỏ, mưa rơi vài giọt nhỏ, gió kéo mình qua hàng cây trước ngõ, mây lướt thướt buông tóc mềm cho ráng chiều mộng mơ, cho tôi ngẩn ngơ... Một thoáng tơ vương mùa thu cũ. Một mùa thu xa lắc, cũng nắng sóng sánh như mật ong mới rót, trời xanh xanh lắm; cũng mưa chiều xoá vội dấu chân ai lưng chừng dốc phố; cũng hoa dại ngập tràn thung lũng nhớ. Ta nuối tiếc những ngày cuối hạ trùng phùng, đau xót vì một lời hẹn ước không thành; gói ghém kỷ niệm trả hết cho người, cho đời.   Ừ thôi, đừng hoài niệm. Mùa thu xa, mùa thu xưa, mùa thu úa vàng trên lối rẽ quan trọng của đời người... Ta chờ đợi và hạnh phúc trong một mùa thu mới. Cũng nắng vàng nhưng ngọt ngào hơn. Cũng trời xanh mây trắng nhưng cao trong hơn. Thu với hươn...