Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2022

VU VƠ CHIỀU MƯA ĐÀ LẠT

Hình ảnh
                                                                              Ảnh: Trương Ngọc Thụy                                                          Mưa đem về cho hồn thoáng cô liêu, ta góp nhặt từng mảnh chiều và thấy mình còn hiện hữu...   Ta nhặt từ tâm hồn mình một bông lau trắng, thuần khiết, trinh nguyên và dịu dàng hồn lá cỏ. Ngọn gió nào lướt ngang đây để hồn nghiêng nghiêng thả tóc ngày tung bay - tóc chiều trắng bông lau, trắng bàn tay mười ngón dài trên phiến buồn chờ đợi... Giọt nắng nào đổ xuống ngang vai, che vết tím, loang lời thơ cỏ lạ...               Ta nhặt từ trái tim mình...

HẠ TRẮNG VÀ NỖI NHỚ

Hình ảnh
                 HẠ TRẮNG VÀ NỖI NHỚ "Em đứng lên gọi mưa vào hạ..." Cao nguyên vào hạ bằng những chiều mưa buồn, buồn như chiều nay. Nắng tắt sớm trên những hàng cây, để mưa về làm cỏ lá ướt mềm. Phố im lìm, con đường loang loáng nước.. Đắm chìm trong mưa, đắm chìm trong nỗi buồn chợt tới, ta thèm chút nắng về dù muộn màng. Rồi lòng chợt bâng khuâng nhớ về một thời áo trắng, nhớ một thời yêu dấu đã xa. Những lá thư gửi về từ cố đô viết bằng mực tím, những cánh phượng hồng được ép vội cho kịp chuyến tàu vào hạ. Ta nâng niu cất giữ suốt bao năm, và cũng thẫn thờ suốt bao năm khi một que diêm loé lên, tàn rơi không còn tím. Ta đốt một tình yêu thơ dại, ta đốt cháy tim mình, để thanh thản sang sông và nhủ thầm sẽ không ngoái đầu nhìn lại... Vậy đó, sau bao năm, ta lại ngoái đầu. Ngoái đầu  "gọi mưa vào hạ...gọi cho nắng chết trên sông dài" . Ừ nhỉ? Ta lại đắng lòng vì kỷ niệm. Dù " kỷ niệm như rêu, ta níu vào chợt ngã". ...

V Ư Ờ N X Ư A

Hình ảnh
                                                                              Tranh: HS Nguyễn Thành Trung - B'Lao VƯỜN XƯA                             Nguyễn Thiên Nga Một ngày đầy nắng nhưng vẫn se se lạnh, một cái lạnh dịu dàng. Tôi nhẹ đưa từng bước buồn tênh, nhẹ gót trầm tư về vườn xưa lối cũ. Vườn xưa của riêng tôi không hoa thơm trái ngọt, chỉ đắng đót những nỗi niềm riêng.            Vườn xưa ấy có những chiều nắng không buông rèm, sương lãng đãng làm khăn choàng phố núi. Tôi níu gió chờ nghe một khúc ru vội. Lời ru chiều ngơ ngẩn suốt mùa xuân.   Tôi m...