VU VƠ CHIỀU MƯA ĐÀ LẠT

Ảnh: Trương Ngọc Thụy Mưa đem về cho hồn thoáng cô liêu, ta góp nhặt từng mảnh chiều và thấy mình còn hiện hữu... Ta nhặt từ tâm hồn mình một bông lau trắng, thuần khiết, trinh nguyên và dịu dàng hồn lá cỏ. Ngọn gió nào lướt ngang đây để hồn nghiêng nghiêng thả tóc ngày tung bay - tóc chiều trắng bông lau, trắng bàn tay mười ngón dài trên phiến buồn chờ đợi... Giọt nắng nào đổ xuống ngang vai, che vết tím, loang lời thơ cỏ lạ... Ta nhặt từ trái tim mình...