NGHIÊNG...

Đêm không ngủ nghe thời gian chậm quá Tường nghiêng nghiêng soi chiếc bóng nghiêng nghiêng Ta cô độc đắm chìm trong nỗi nhớ Thấy mình nghiêng trong đêm vắng không màu. Mảnh trăng nghiêng lơ lửng giữa trời nhàu Ánh vàng vọt như mắt người héo úa Ta hờ hững hái buồn về chan chứa Đẫm một đời Không oán trách gì ai... Tiếng rất khẽ như một thời vụng dại Lá rơi nghiêng trên một khoảng vườn nghiêng Ta lơ lửng, xoay tròn trong miền nhớ Có chút gì, đau lắm - chút niềm riêng. Vai ta gầy nghiêng gánh cuộc đời nghiêng... Liêu xiêu buồn Ta khóc Suốt miền nghiêng.. . - Nguyễn Thiên Nga -