MỘT NGÀY NHƯ THẾ

MỘT NGÀY NHƯ THẾ Nguyễn Thiên Nga Bồi hồi giở lại tập thơ viết tay từ thời áo trắng, những dòng mực tím nghiêng nghiêng, mềm mại. Bỗng nhận ra chân dung một TN của "Ngày xưa hoàng thị": lãng mạn, mơ mộng, hiền hòa... Bỗng nhớ ra có một TN cũng ngại ngần, bồi hồi như TS Trần Dạ Từ khi đứng "Bên Đường Xuân" vào một sinh nhật xa lắc: Tôi là ai giữa mùa thay đổi ấy Sao nhớ nhung, sao ngần ngại thế này? Đứng bên đường xuân trông tà áo xuân bay Buồn ngập ngừng rồi buồn không dám tới Lòng nôn nao mà lòng không nỡ hỏi..." (*) Đó là mùa sinh nhật người bước vào hồn ta nhiều tư lự. Nỗi buồn đẹp như một hạnh phúc về chế ngự. Ta thẫn thờ ru ta bằng thoáng mây xa, rồi bật khóc khi mưa về giăng lối. Để rồi ta chợt thốt lên: Làm sao em vui khi đời già thêm tuổi Những đợi chờ...