Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2021

Guitar Vô Thường - Tuyển Chọn 26 Tình Khúc Bất Hủ

Hình ảnh
 

ÂM THẦM MƯA - TỪ CÔNG PHỤNG

Hình ảnh

MỘT NGÀY VỚI MẸ

Hình ảnh
         (Thương gửi về Người Mẹ miền Trung)   Về với biển vào ngày tràn ngập nắng Ngọn gió Lào thốc thổi rát hàng dương Con đứng lặng giữa hai bờ cát trắng Dáng mẹ về với mái tóc pha sương. Hương tóc mẹ, tóc con, hương bồ kết Mẹ cười hiền: Con mẹ mới về sao? Mẹ đợi con tự hôm não, hôm nào Nồi khoai luộc còn thơm nguyên mùi cát... Bát chè xanh rót cho con thôi khát Con nghẹn ngào Con thương Mẹ - Mẹ ơi! Biển chiều rồi mẹ có thấy chơi vơi Vài chiếc thúng dập dềnh nơi cuối bãi Những đôi mắt mệt nhoài cùng sợ hãi Vai mẹ gầy gánh nổi tháng năm không? Biển ngoài kia vẫn cứ mênh mông Như tình mẹ dành cho con khoảng lớn Rong ruổi mãi trên con đường vạn dặm Con về nương bóng mẹ rộng vô cùng. Con về nương trong bóng mẹ bao dung Để được khóc, dỗi hờn như đứa trẻ Tay mẹ quạt đưa gió về rất nhẹ Hiên tranh buồn từng sợi nắng chơi vơi Con đã đi qua hơn nửa đời người Về thăm mẹ, chiều nay, con bật khóc Con chỉ ước: thời gian quay nhịp bước Đừng in trên tóc ...

MỘT BÀI THƠ CŨ - THIÊN NGA TRẮNG

Hình ảnh
THIÊN NGA TRẮNG Rồi một ngày tôi chợt nhận ra Tôi chỉ là chiếc lá vàng rơi khi mùa thu vừa tới Là tia nắng yếu ớt cuối cùng khi chiều hấp hối Là con xúc xắc trong trò chơi đoán biết phận người Rồi một ngày, và chỉ một ngày thôi Tôi lạc lối trên đường về kỉ niệm Bước chân dại khờ bâng khuâng, quyến luyến Ngỡ gặp lại bóng hình tri kỉ năm nao… Nhưng bóng tối ôm trùm không ánh trăng sao Thêm một lần tôi chênh vênh hoảng hốt Thêm một lần đêm giật mình… thảng thốt Làm sao để chữa lành vết cắt cứa con tim? Tôi thử cười với mình để cố quên Lời nói nào đã làm mình bật khóc Ánh mắt nào làm đau từng sợi tóc Nhưng sợi buồn rơi rớt xuống thềm hoa… Phấn thông vàng ngày xưa… đã rất xa Hương đã phai, màu cũng phai… Nắng tắt! Khúc thời gian sao bây giờ im bặt? Tôi trượt dần vào mờ tối lũng sâu… *** Tận cùng với một nỗi đau Chiều tàn mây tím hát câu ru hời Thôi đừng nhớ tiếc người ơi Thiên Nga mỏi cánh rã rời hoàng hôn… Chôn vùi một khối tình con Bay lên cánh trắng rực...