Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2021

BÀI THƠ TÔI THÍCH: KHÚC THÁNG CHÍN - Du Tử Lê

Hình ảnh
  Này tháng chín, mùa thu về rất sẽ Em biết không? Tôi kẻ đứng bên đường Hồn tháng chạp, cuối đời khua tiếng gậy Em từ tâm có đủ lượng bao dung? Này tháng chín, mùa thu về như thể Giữa đêm qua, có kẻ lén vào Vườn hạnh phúc một người đang tập nói Chàng phục sinh như một giấc mơ Này tháng chín, mùa thu hồng, lối biếc Mưa ở đâu? Ướt trí nhớ ai? Chàng đứng lại bên kia bờ nước cuốn Em bên này có lạnh đôi bàn tay? Này tháng chín, mùa thu về rất mới Bởi hôm qua có kẻ qua đời Hồn thánh thiện lối vào thơm cỏ cũ Em xạ hương từ quá khứ tôi Này tháng chín, này em, này tháng chín Em biết không, tôi, kẻ đứng bên đường Hồn hải điển có bao giờ qui thuận Bỗng bình minh như một cửa gương Này tháng chín, lược đời tôi, hãy chải Và cho tôi sợi tóc cuối chân ngày Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi nối lại Những con đường (những sợi tóc rơi) Những con đường mãi mãi chả ai thôi Quên nhắc đến bởi chính hồn em đó Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ: “Hoàng hôn em, tôi gửi một que… diêm”   ...

BÀI THƠ TÔI THÍCH: ĐÀ LẠT THÁNG GIÊNG.

Hình ảnh
  Đà Lạt, tháng Giêng, Đà Lạt nhớ - nhớ từng ngõ kiệt chạy quanh co. Dốc Nhà Làng, đó, đường lên phố, xe cộ đã nhường cho Lối Thơ! Dốc Nhà Làng, đó, nhiều hoa Trạng – hoa Trạng Nguyên mừng em sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường Đại Học, vào đời em nở Nụ Cười Duyên! Nụ cười em, một, lòng anh nhớ… mà bốn mươi năm anh mịt mùng! Đà Lạt, Cẩm Đô và Ngọc Hiệp…nhớ ơi là phố Phan Đình Phùng! Nhớ ơi là nhớ cây cầu Quẹo, quẹo một cây cầu tới chỗ em: con dốc Bà Trưng cao chót vót, anh mường tượng thấy cảnh non Tiên! Đà Lạt, trời ơi tôi chết mất! Tại sao Chúa, Phật chẳng thương người. Đêm đêm cầu nguyện vầng trăng tỏ…Đà Lạt lẽ nào mây trắng trôi? Đà Lạt, hoa Quỳ, Vệ Đường Hoa, tháng Giêng Đà Lạt nắng chan hòa…Bánh chưng ngày Tết còn thơm miệng, ai khiến xui đời muôn dặm xa? Bốn mươi năm nhớ, chưa về lại. Em có chồng, em được mấy con? Hai gốc đào xưa Ba tỉa nhánh, bây giờ chắc nở trắng mù sương? Đà Lạt, trời ơi, tôi nói gì cho lòng tôi vỡ khối tình si? Bến trăng thì vẫn trăng về chớ, sao nỡ lòng ...