BÀI THƠ TÔI THÍCH: KHÚC THÁNG CHÍN - Du Tử Lê

Này tháng chín, mùa thu về rất sẽ Em biết không? Tôi kẻ đứng bên đường Hồn tháng chạp, cuối đời khua tiếng gậy Em từ tâm có đủ lượng bao dung? Này tháng chín, mùa thu về như thể Giữa đêm qua, có kẻ lén vào Vườn hạnh phúc một người đang tập nói Chàng phục sinh như một giấc mơ Này tháng chín, mùa thu hồng, lối biếc Mưa ở đâu? Ướt trí nhớ ai? Chàng đứng lại bên kia bờ nước cuốn Em bên này có lạnh đôi bàn tay? Này tháng chín, mùa thu về rất mới Bởi hôm qua có kẻ qua đời Hồn thánh thiện lối vào thơm cỏ cũ Em xạ hương từ quá khứ tôi Này tháng chín, này em, này tháng chín Em biết không, tôi, kẻ đứng bên đường Hồn hải điển có bao giờ qui thuận Bỗng bình minh như một cửa gương Này tháng chín, lược đời tôi, hãy chải Và cho tôi sợi tóc cuối chân ngày Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi nối lại Những con đường (những sợi tóc rơi) Những con đường mãi mãi chả ai thôi Quên nhắc đến bởi chính hồn em đó Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ: “Hoàng hôn em, tôi gửi một que… diêm” ...