Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2021

Mười Một Năm ... - NTN

Hình ảnh
  Mẹ kính yêu! Ngày mai, chúng con làm giỗ lần thứ mười một của mẹ! Mười một n ăm rồi, con gái út của mẹ thật sự mồ côi… Mười một năm m ẹ lặng lẽ ra đi, mẹ về bên ba, hạnh phúc trùng phùng; con ở lại, hạnh phúc là một dấu chấm hỏi xoáy tròn lặng lẽ... Mẹ đã được sống trọn vẹn hạnh phúc bên ba suốt mười tám năm cõi tạm. Ba ra đi khi mẹ vừa tuổi bốn mươi. Mẹ vẫn trẻ và đẹp lắm! Nét đẹp đằm thắm, dịu dàng. Ở vậy nuôi đàn con – sáu con vịt trời và hai chàng công tử, vất vả nhọc nhằn nhưng mẹ vẫn mỉm nụ cười hạnh phúc. Hay chúng con đã quá vô tư để không biết có nhiều đêm mẹ đã khóc một mình (?) Để con bình yên, bàn tay nhỏ nhắn với những ngón thon gầy của mẹ đã che ngang bầu trời nặng đầy may xám. Để con bình yên, đôi vai gầy của mẹ đã gánh trọn cuộc đời giông bão. Lối con hai buổi đi về, mẹ lót cỏ mềm; còn mẹ bước trên gai… Con nhớ mẹ! Nhớ lời ru là những câu Kiều dù con đã lớn. Nhớ lời dặn dò là những câu tục ngữ ca dao hàm chứa sâu sắc giá trị đạo đức, lẽ sống trên đời...

Ngày Của Cha, Viết Cho Ba - NTN

Hình ảnh
  Gửi về Ba thân yêu của con! Một ngày mưa rơi nghiêng nghiêng, được rảnh rỗi đôi chút- con lại thấy mình buồn lạ lùng… Con nhớ nhiều về dĩ vãng, nhớ nhiều về tuổi thơ con nhọc nhằn, nhớ nhiều những người thân đã ra đi và còn ở lại.. Và con nhớ Ba, mông lung lắm, chỉ qua di ảnh trên bàn thờ. Con đã khóc, Ba ạ! Nếu Ba còn sống, con biết Ba sẽ yêu con nhiều hơn. Vì sao, Ba biết không? ... VÌ CON LÀ CON GÁI CỦA BA… Mẹ sanh liên tục năm chị em gái, Ba nhẫn nại chọn lần lượt cho năm nàng công chúa năm cái tên khá hay: Nguyệt, Tuyết, Thanh, Hạnh, Hằng. Cầu được ước thấy, Mẹ sanh tiếp cho Ba được hai cậu con trai khỏe mạnh, tuấn tú. Rồi một buổi sáng mùa xuân, bỗng nhiên, con ra đời khi Ba đang mong “tứ quý”. Chị Nguyệt từ nhà bảo sanh cô Nhung (Đào Duy Từ) về báo tin, Ba quay mặt buông tiếng thở dài: - Lại thêm một con ngỗng trời … Nghe Mẹ và các chị kể lại, suốt thời gian dài sau đó, Ba rất ít quan tâm đến con, đứa con gái út tội nghiệp. Khi con được 21 tháng tuổi, Ba ...

BÂNG KHUÂNG CÙNG HOA DẠI ĐÀ LẠT - NTN

Hình ảnh
    Đà Lạt - Thành Phố Hoa, danh xưng mỹ miều này đã không còn xa lạ với nhiều người.   Đối với du khách, sẽ kích thích sự tò mò và sau đó là sự thích thú. Đối với cư dân phố núi, đó là niềm tự hào.   Riêng tôi, tôi chỉ muốn được dàn trải chút cảm xúc của mình, một người con được sinh ra, lớn lên tại mảnh đất hiền hòa này về những bông hoa dại đã góp phần làm nên vẻ đẹp của thành phố mộng mơ ...   Vâng, ở Đà Lạt, hoa dại mọc ở khắp nơi, trên đồi thông, bên vệ đường, trên những mái nhà cổ kính hay nép mình ven hồ thơ mộng…   Ai sẽ cùng ai nhớ quá ngày xưa, mỗi chiều cuối tuần cùng nhau dạo dọc những con đường nhỏ hay dã ngoại Đồi Cù, Thác Datanla, Prenn… Nghiêng mình bên những cánh hoa băng trinh, mỏng manh sao dâng trong ta cảm giác thật yên bình, nhẹ nhàng. Nét đẹp của hoa dại kín đáo, tinh tế như thiếu nữ Đà Lạt; thật nhạy cảm lắm mới nhận ra mùi hương thầm của từng loài hoa nở ven suối vắng hay trên vách đá cheo leo kia. Hương nồng nàn hay khôn...

MONG MANH - NTN

Hình ảnh
    Vệt sáng mảnh khảnh, yếu ớt đang cố lách mình qua vòm lá, một chút thôi muốn ngẩng đầu kiêu hãnh với chiều tàn muộn bằng sắc vàng héo hắt. Tia nắng mong manh. Ngọn gió đi hoang vào chiều nhớ, len lén qua tóc mây, ngắm ngày đi chầm chậm. Ngọn gió mong manh. Theo hồn ta bồng bềnh thời xa vắng, trói tim ta đau thắt dại khờ, thắt ngôn từ thôi lãng đãng khói sương, dệt áo thơ ta chiều nay mỏng mảnh. Tơ trời mong manh. Cõi hư vô không lời hẹn ước, hay chỉ những lời hẹn ước không thành. Ta gắng sống bằng con tim yếu đuối, bằng chiều không tiếc nuối. Cuộc đời mong manh. Rồi giấc mơ tan, gục đầu khóc miên man, chơi vơi đi theo chân ngày rã rời. Ngày buồn mong manh. Một ngày với giọt cười trong veo trong nắng hanh hao, lăn tròn theo dốc nhớ hướng về phía mặt trời. Một ngày thôi xanh xao, một ngày long lanh môi mắt. Ngày thấy chiều êm ả trôi trong vầng sáng dịu dàng cùng gió lao xao tay vẫy, vi vút tiếng lòng âm thanh vi diệu. Chiều thấy tan đi bao điều phiền muộn, thấy hồn...